Nhà nước không thể làm kinh doanh,
vì tòa thị chính không thể đòi làm cả cái chợ muốn dẫn mối đưa hàng. Đó là điều
chắc chắn! Và nhà nước cũng không thể làm nghệ thuật vì nhà nước là cơ quan
quản lý của những cán bộ, còn nghệ thuật thuộc về nghệ sĩ. Đó cũng là một điều
chắc chắn! Vậy một người viết được vài bài thơ rồi được trở thành hội viên của
Hội nhà văn quốc doanh, đó là cách đi giật lùi từ vai nhà thơ về vai cán bộ.
Triết gia Aristote nói “nghệ thuật là vấn
đề tạo tác (making) chứ không phải làm việc (working)”. Cán bộ là thư lại
làm những việc sổ sách công văn giấy tờ theo thói quen sáng cắp ô đi tối cắp ô
về. Ngược lại nghệ thuật là phải sáng tạo, vì vậy mới được gọi là thi sĩ hay
nghệ sĩ. Từ vai nhà thơ của nhân dân lại muốn chui vào hội nhà nước là cách từ
nghệ sĩ đòi làm cán bộ thư lại. Chẳng lẽ một điều đơn giản thế này mà người ta
không nhận ra?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét