Bài đăng phổ biến

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2019

NHỐT VĂN KIỆN VÀO CHUM

Nhốt văn kiện đại hội vào chum

Nguyễn Đình Cống
Trong bài “Vài suy nghĩ trước thềm ĐH 13”, về chuẩn bị văn kiện tôi có viết một đoạn, trình bày việc ĐCSVN không thể nào tìm ra sự thật nếu không thay đổi quan điểm và phương pháp:
“Chuẩn bị cho ĐH 13 lãnh đạo Đảng vẫn kiên trì Mác Lê, vẫn theo tư tưởng và cách làm cũ, đã lỗi thời, vẫn dựa vào đội ngũ cán bộ trung thành nhưng kém năng lực. Mặc dầu có Hội đồng lý luận, có Ban Tuyên giáo, lập thêm nhiều Ban chuẩn bị văn kiện, tổ chức nhiều hội nghị, hội thảo, tăng cường lãnh đạo của Bộ Chính trị, của Ban Bí thư, phát huy đến tối đa trí tuệ và dân chủ v.v…, nhưng rồi cũng không thể nào tìm được sự thật ẩn giấu. Vì sao vậy? Vì những người tham gia vào việc tìm kiếm này, ngoài kém trí tuệ, thiếu dũng cảm, không có phương pháp đúng, họ còn không được tự do, bị vòng kim cô Mác Lê chụp lên đầu, bị nguyên tắc tập trung dân chủ khống chế, bị 19 điều cấm trói buộc. Họ chỉ được phép tìm ra những sự thật mà lãnh đạo muốn nghe và chấp nhận.(hết trích)

Ngày 6/9 Tiếu ban văn kiện họp, cho rằng, dự thảo các báo cáo được chuẩn bị công phu, nghiêm túc, có cơ sở lý luận và thực tiễn, bám sát Đề cương. “Tổng chủ” đưa ra lời phán: “Kiên định mục tiêu lý tưởng có nguyên tắc, đồng thời phải hết sức sáng tạo, bám sát thực tiễn để đổi mới kịp thời”. Ông còn nhấn mạnh rằng các văn kiện về mọi lĩnh vực không được trái với Báo cáo chính trị.
Như thế khác nào ông tạo ra một cái chum để nhốt các văn kiện hoặc là nhốt đầu óc các cán bộ chuẩn bị văn kiện. Như thế thì phương châm “Hết sức sáng tạo, đổi mới kịp thời “chỉ là trò lừa bịp, dối trá.
Những điều được trình bày trong các văn kiện rồi cũng sẽ phản ảnh thực tiễn, cũng là sự thật, nhưng tiếc thay nó chỉ phản ảnh được môt phần của thực tiễn, một phần của sự thật. Đó là phần mà lãnh đạo muốn phô bày để chứng tỏ sự sáng suốt của mình. Còn phần sự thật thuộc bản chất, bị ẩn giấu thì họ không muốn và không thể tìm ra, chỉ nêu một nhận định cơ bản “Đất nước đang có ổn định tốt về chính trị và xã hội”.
Người ta khẳng định rằng chính trị rất ổn định, chính quyền vững chắc, nhân dân tin tưởng, lãnh đạo sáng suốt, chống tham nhũng thành công, độc lập được giữ vững v.v… Người ta cho rằng xã hội ổn định vì kinh tế tăng trưởng, xóa đói giảm nghèo, giáo dục phát triển v.v… Nhưng để cho có vẻ chân thật, người ta sẽ thêm vào một đoạn ngắn: “Tuy vậy vẫn còn bất ổn ở một vài nơi…”.
Tôi cho rằng ổn định xã hội là điều kiện cần thiết nhất để bảo đảm đời sống và sự phát triển, mà ở VN hiện nay xã hội kém ổn định chứ không phải rất ổn định. Thì cứ nhìn vào môi trường, vào sự xuống cấp đạo đức, nạn trộm cướp và bạo hành v.v… thì rõ.
Ổn định chính trị là điều quan trọng, nhưng là để phục vụ cho ổn định xã hội. Mà ổn định chính trị hiên nay thuộc loại không bền vững, cần chống đỡ mới được. Chống đỡ bằng bạo lực công an trị và bằng tuyên truyền .
Khi mà việc đánh giá tình hình đã không phản ánh đúng bản chất sự thật thì liệu những đường lối dựa vào đó có đủ độ tin cậy, hay chỉ là sản phẩm của hoang tưởng và duy ý chí?
Không ai phủ nhận sự phát triển kinh tế trong thời gian qua, nhưng nó cũng mang đến nhiều tai họa khôn lường cho môi trường vật chất và tinh thần. Phải chăng lãnh đạo không muốn thấy, không muốn đánh giá đúng các tai họa đó mà vẫn quyết tâm phát triển kinh tế, đặt nó là nhiệm vụ hàng đầu.
Lãnh đạo không muốn biết bản chất của sự thật, nhưng nhân dân và đa số đảng viên cần phải biết. Muốn thế xin hãy để trí tuệ thoát ra khỏi cái chum, đối chiếu với thực tế và suy nghĩ bằng đầu óc của minh.
N.Đ.C.
Tác giả gửi BVN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét