Bài đăng phổ biến

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015

T Q LIỆU ĐÃ SẴN SÀNG...

Trung Quốc liệu đã sẵn sàng để đánh Việt Nam?

Những con Diều hâu Trung cộng. Chúng mày, hãy khắc cốt – ghi xương, lời này:“Người Việt Nam, không biết quỳ gối. Chúng mày tới đây, chúng mày sẽ chết”.
                                                                                                                        Đỗ Sỹ Họa
                                                                     Anh hùng Quân đội – Liệt sĩ chống Tàu
1-Họ Tập, đã có lần, không chút ngượng mồm, mà nói rằng: “Không có gen xâm lược, trong máu người Trung quốc”(!) Năm đời – mười đời nhà họ Tập, chắc là người H’Mông. Nên, nó nói, theo “cái lí của người Mèo”. Nói, cho cha nó nghe.
Người Trung quốc, “không có gen xâm lược”. Người Trung quốc, chỉ có máu Bành trướng. Dòng máu ấy, đang dần dật chảy, trong huyết quản của bọn cầm quyền Cộng sản Trung hoa. Và, nó đã trở thành, bản chất “thâm căn – cố đế” của chúng. Hở ra, là chúng đi gây sự. Hở ra, là chúng đi ăn cướp. Nhưng hèn hạ nhất, chúng chỉ dám: Gây sự và ăn cướp của các dân tộc, nhỏ yếu hơn mình. Đụng đến các nước lớn: Lần nào, cũng bị đối phương, nắm tóc – dìm đầu. Lần nào, cũng bị đối phương, đánh cho tơi tả.
- Năm 1969, nếm mùi pháo phản lực của Nga xô, ở đảo Trân Bảo. Phần thắng, dĩ nhiên thuộc về phía Nga xô. Bằng chứng, họ tiếp tục cai quản Trân Bảo, cho đến tận ngày hôm nay.
- Năm 1950 – 1953, xúi Bắc Triều Tiên, xâm lược Nam hàn. Sau đó, cùng với họ, đánh nhau với Hoa kỳ. Đứng từ xa, cứ tưởng: Hoa kỳ, chỉ là “con hổ giấy”. Sờ đít rồi, mới biết, nó là hổ thật. Sợ, chết khiếp. Đơn phương bỏ cuộc, thì mất mặt. Đánh nữa, thì cụt vốn. Đành phải, bằng mọi giá, kí Hiệp định Đình chiến. Để các bên, dừng lại, ở vĩ tuyến 38 như cũ. Rồi, vội vã, rút quân về nước. Mặc xác, thằng đàn em, ở lại chịu trận. “Mang em, đi bỏ chợ”. Người Trung quốc, kể cũng hèn.
Xưa, “sờ đít hổ”, tởn đến tận bây giờ. Chỉ, mới ngửi mùi nước đái của nó thôi, đã dúm dó cả mình. Đâu rồi, lời đe dọa: “Sẽ bắn hạ, tàu và máy bay Mỹ. Nếu, chúng hiện diện, ở vùng 12 hải lí, xung quanh các đảo nhân tạo, mà Trung cộng, đã cướp của Việt nam?”. Tàu và máy bay Mỹ: Nó, vào rồi đấy – Nó, lượn ra rồi đấy – Nó, xịt khói vào mũi, cha con chúng mày đấy. Có dám bắn, dù chỉ 1 phát pháo sáng, lên Trời không? Hay, chỉ dám hung hăng, bắt nạt những tay bạc nhược, như Nguyễn Phú Trọng – Phùng Quang Thanh của Việt nam?
Cứ gì, phải nước lớn
- Hung nô – Mông cổ, ở phía Bắc, cũng từng hạ nhục, rồi cai trị Trung quốc. Vạn Lí Trường Thành, là 1 Di tích nổi tiếng. Nhưng, nó được xây, để làm gì? Xin hãy hỏi, người Trung hoa.
- Một nước Nhật nhỏ bé, ở phía Đông, cũng từng hạ nhục, để đè đầu – cưỡi cổ “Thiên triều”. Đâu phải một, mà trong suốt những năm, Thế chiến lần thứ 2. Trong những năm đó, Trung quốc: Bị bóc lột, cực kì dã man – Bị cai trị, cực kì tàn bạo. Điển hình, là vụ “Thảm sátNam kinh”. Số nạn nhân, do chính Trung quốc công bố: 300.000 con người. Đàn ông Trung hoa, bị giết hại. Đàn bà Trung hoa, bị hãm hiếp. Vậy mà, không hề có 1 sự  kháng cự nào. Quả thật, Trung hoa của Tập, “anh hùng” đến mức vô song và “anh dũng”, đến mức đáng kinh ngạc. Nhật mà không đầu hàng Đồng minh, có khi: Đến giờ, nó vẫn cai trị Trung quốc.
Trung cộng, nào có dám đánh Nhật. Nhưng, Tập và đồng bọn, vẫn rầm rộ, tổ chức duyệt binh, “Mừng chiến thắng Phát xít Nhật”. Trơ trẽn đến mức, không thể tưởng tượng nổi.
- Các nước Châu Âu, ở phía Tây, cũng từng hạ nhục, xua quân tàn phá – cướp bóc, đến tận Bắc kinh. Khiến “Thiên triều”, phải ngậm đắng – nuốt cay. Phải, đầu hàng. Phải, kí những hiệp ước, bất bình đẳng. Phải, nhượng tô giới Thượng hải, cho họ. Phải, nhượng Hồng công – Ma cao, cho họ… thuê miễn phí, không phải trả 1 xu. Ít thôi, trong vòng có nhõn 99 năm.
Những chuyện này, lịch sử, ghi lại rành rành. Đâu có thể, dễ dàng lấp liếm.
Cứ gì, phải ngày xưa
- Gần đây nhất, định tranh hùng, với Nhật bản, ở Quần đảo Senkaku. Quân – dân nước Nhật, đồng lòng gầm lên: “đánh”. Thủ tướng Nhật: Trên bộ, ngồi trên xe tăng – Dưới biển, cưỡi lên tàu chiến. Thể hiện ý chí: Sẵn sàng, dìm cổ quân bành trướng. Nếu, chúng dám động chạm đến, dù chỉ 1 tấc đất thiêng liêng của xứ sở Hoa Anh đào.
Trước khí thế ngút trời ấy, món võ thứ 36, đã được Trung cộng, đem ra dùng:   Tẩu - Nghĩa là chạy trốn. Trốn, đến tận bây giờ. Và, không dám ho hoe.
- Định tranh giành đảo và bãi cạn, với các bạn  Philippines. Các bạn Phi, cả nước một lòng. Họ, thề chiến đấu đến cùng. Để, bảo vệ chủ quyền của Đất nước. Họ, không có tàu ngầm “Lỗ đen”, như của Việt Nam. Họ, chẳng có máy bay “Hổ mang chúa”, như của Việt nam. Quân dân nước họ, chưa từng nhìn thấy tên lửa “Lá chắn thép”, như của Việt Nam. Bù lại, họ có ý chí “Quyết tử cho Tổ quốc của họ quyết sinh”. Ý chí ấy, là vũ khí mạnh nhất – hữu hiệu nhất, làm cho Trung cộng, phải chùn bước. Ý chí ấy, khiến nhiều nước “nhớn”, phải ngước nhìn – phải tôn trọng họ. Họ yếu, nhưng không hề hèn.
2- Nguyễn Hữu Vinh, là 1 nhà báo Lề Dân nổi tiếng của Việt nam. Anh, đã từng cảnh báo: “Trung Quốc, rồi sẽ đánh Việt Nam”. Nhiều người khác, cũng nhận xét bi quan như vậy. Lí do, có thể tóm lược như thế này:
– Việt Nam, ở cạnh 1 thằng láng giềng, to xác và xấu bụng. Ngốc nghếch và bạo tàn. Chúng chỉ thích: sao chép và, đi ăn cướp. Đám con cháu, nghèo – hèn của nó: Đờ đẫn và thèm nhỏ rãi, khi dõi cặp mắt, nhìn về vùng Đông Nam Á giàu – đẹp. Chúng chỉ muốn, ăn tươi – nuốt sống nó. Trên đường Nam tiến, chúng vấp phải, 1 hòn đá tảng. Đó, là Việt Nam. Do đó, muốn chinh phục Đông Nam Á, không có cách nào khác: Chúng, buộc phải đánh Việt Nam.
3- Trung quốc, có thể đánh và chiếm Việt Nam được không?  
Được. Và, không hề khó khăn, để làm được việc đó. Bởi: Lực lượng của chúng, vượt trội. Chỉ huy của chúng, giỏi hơn. Nội tình của Việt Nam, chúng nắm vững. Địa hình của Việt Nam, chúng thông thạo. Quan trọng nhất, Ban lãnh đạo CS Việt Nam, hầu hết, là loại bất tài. Quyền và Lợi của chúng, gắn chặt với Trung cộng.
4- Tại sao, Trung cộng chưa đánh? Bởi, chúng biết: “Nổ súng tấn công Việt nam, đồng nghĩa với việc: Đào mồ, chôn chủ nghĩa CS, cả ở 2 nước Việt – Trung”.
Khổng Huyễn Hựu, nguyên Đại sứ Trung cộng, tại Việt nam. Có 1 lần, ông ta đe dọa: “Chiến tranh, không có lợi”. Người Việt nam, giễu cợt, tiếp lời y: “Trước hết, cho chính người Trung quốc”. Thật vậy:
a - Tôn tử Binh pháp – thiên Thủy kế có viết: 主孰有道. Chủ thục hữu đạo. Cất quân đi đánh người ta, phải có 1 cái chiêu bài, nghe lọt được lỗ tai.
Người Việt nam, đem quân vào Cam pu chia. Chiêu bài, mà họ trương lên: “Lật đổ chế độ Khơ me đỏ – cứu Nhân dân Cam pu chia, thoát khỏi họa diệt chủng”. Của đáng tội, có việc đó thật. Còn chế độ Khơ me đỏ, bị cả Thế giơi ghê tởm. Dẫu có như thế, Việt nam, vẫn bị cả Thế giới lên án. Đặt đít xuống đâu, là bị chửi ở đó. Không những thế, còn bị cấm vận, đến nghẹt thở.
Cất quân đánh Việt nam, người Trung quốc, liệu có thể, núp dưới chiêu bài gì?
- Giúp Nhân dân Việt nam: Lật đổ, chế độ độc tài CS. Thành lập, thể chế Cộng hòa, với Tam quyền phân lập – Phổ thông đầu phiếu và, Tôn trọng Nhân quyền. Ngay sau đó, rút quân về nước ư? Hoang đường, còn hơn cả chuyện cổ tích.
- Thu hồi Hoàng sa – Trường sa, mà Trung quốc, không hề có bằng chứng chủ quyền ư? Thế giới, sẽ day tay – chỉ trán: Chúng mày, đánh người ta, để cướp của.
- Dạy cho Việt Nam, một bài học ư? Thế thì, khác gì cách, mà bọn côn đồ thường dùng: Trông mày ngứa mắt, ông tẩn cho mày 1 trận.
Nhân dân Thế giới, liệu có đồng tình và ủng hộ, bọn du côn Trung cộng? Liệu có chịu, làm ít hơn những gì, mà họ đã “ưu ái”, dành cho Việt nam. Khi, Việt nam cất quân, xâm lượcCam pu chia?
Đó là lí do thứ nhất, khiến Trung cộng, phải cân nhắc kĩ lưỡng, trước khi, đánh nhau với Việt nam.
b - Binh pháp Ngô tử  – thiên Đồ quốc có viết: 不和于国,不可以出军.Bất hòa vu quốc, bất khả dĩ xuất quân. Tạm dịch : Trong nước còn bất hòa, không thể xuất quân đi chinh phạt được.
- Xưa, Hitler, muốn tiến hành Thế chến lần thứ 2. Một, trong những việc đầu tiên, mà ông ta làm, đó là: Đốt nhà Quốc hội Đức. Sau đó, vu khống rồi đặt đảng CS Đức, ra ngoài vòng pháp luật. Đồng thời, tống tất cả các phần tử chống đối, vào trại tập trung. Ổn định được tình hình trong nước, ông ta, mới xuất quân, đi chinh phục Thế giới. Tàn ác thật. Nhưng công nhận, Hitler, làm rất đúng… sáchTàu.
- Bây giờ. Những ngọn lửa tự thiêu ở Tây Tạng, vẫn đang hàng ngày bùng cháy. Những cuộc bạo loạn ở Tân Cương, vẫn đang âm ỉ tiếp diễn. Bom, vẫn nổ, ở khắp mọi nơi. Đấu đá, vẫn đang diễn ra triền miên, ở giới lãnh đạo chóp bu. Tham nhũng, vẫn hàng ngày – hàng giờ, gây nhức nhối cho toàn xã hội Trung quốc. Lòng căm thù của quần chúng, sục sôi như những ngọn núi lửa. Tất cả, chỉ chờ, 1 cú huých nhẹ, là trào phun dữ dội.
Trong nước còn chưa yên, xuất quân đi đánh Việt nam, những ung nhọt kia, sẽ vỡ mủ. Trung cộng, sẽ lâm vào cảnh, “Lửa cháy 2 đầu”. Chỉ những thằng ngu, mới hành động như vậy.
Đó là lí do thứ 2, khiến Trung cộng, phải cân nhắc kĩ lưỡng, trước khi, đánh nhau với Việt nam.
c - Tôn tử Binh pháp – thiên Quân tranh  có viết : 无委积则亡. Vô ủy tích tắc vong. Tạm dịch : Tiến hành chiến tranh, phải có lượng vật tư, lương thực, khí cụ dự trữ…  một cách dồi dào. Đang đánh, mà hết vốn: Đó là cách, tự đút đầu, vào thòng lọng.
Nói cho dễ hiểu: Làm bất cứ 1 việc gì, đầu tiên, hãy sờ tay vào túi và, lượng xem, có đủ tiền hay không.
- Trước khi tiến hành Chiến tranh Việt nam, Hoa kì tuyên bố: Họ có đủ dự trữ, để tiến hành, 2 cuộc chiến tranh rưỡi. Nghĩa là, cùng lúc, có thể tiến hành: 2 cuôc chiến tranh thế giới + 1 cuộc chiến tranh, chống lại, cái mà người ta, gọi là: “các phong trào giải phóng dân tộc”. Kết quả, đã hiển thị rành rành. Hoa kì, giàu như thế, mà vẫn không chịu nổi, cái giá của cuộc chiến tranh kéo dài. Hoa Kỳ, kiệt quệ ở Việt nam. Nga xô và Trung cộng, mới thừa cơ, làm mưa – làm gió, trên vũ đài Chính trị Thế giới. Xong cuộc chiến ở Việt nam, hai chàng khổng lồ kia, bị Hoa kỳ, buộc phải về, ngồi đúng chỗ của mình. Ngoan, như những chú cún. Thậm chí, Nga xô và đồng minh CS của họ, còn bị ép, lăn đùng ra, đổ hàng loạt.
- Dù kém xa Hoa kỳ, nhưng Trung Hoa, vẫn có lượng dự trữ, khá dồi dào. Cả về tiền của, lẫn vật chất. Vạn nhất, chiến tranh xảy ra. Với tính chất phi nghĩa của nó, Hoa kì và phương Tây, họ chỉ cần đóng băng tài khoản của Trung cộng. Lúc đó, có tiền cũng vô ích. Chưa kể đến chuyện, họ cấm vận, cũng như tẩy chay hàng hóa của Trung cộng. Nền kinh tế của Trung quốc, sẽ rơi vào vòng thảm họa.
Xưa, để đánh Việt nam, Hoa kỳ phải huy đông, không ít hơn  triệu rưỡiquân Mỹ + quân Đồng minh + Quân lực Việt nam Cộng hòa. Nay, để đánh Việt nam, Trung cộng, ít nhất cũng phải huy động, gấp đôi chừng đó. Với trình độ tác chiến của Trung cộng: Không biết, khi rút về đến nhà, còn sót lại mấy mống. Song song với nó, việc nuôi đội quân xâm lược này, trong 1 thời gian dài, là vô cùng tốn kém. Tiếp tế cho nó, còn nan giải hơn nhiều. Bởi, tất cả, chỉ có thể, đi theo 2 hướng : Đường bộ, thì hiểm trở và kéo dài. Đường biển, thì mênh mông. Nhưng cuối cùng, vẫn phải tề tựu, nơi quân cảng.
Quân CS Việt nam chiến thắng, 1 phần, bởi họ biết tổ chức rất tốt, mạng lưới hậu cần. Họ biết, “những điểm tắc lí tưởng” của nó, trên đất Việt nam. Chặt đứt đường tiếp tế của Trung cộng, nào có khó gì, đối với họ.
Đồng thời, chiến tranh sẽ tiêu tốn, 1 cách khủng khiếp. Những gì, mà Trung cộng, tích lũy được trong bao năm, sẽ mau chóng bị tiêu tan. Nền kinh tế của Trung cộng, sẽ phải trở về vạch xuất phát. Từ thời điểm, cách đây vài chục năm. Hoa kỳ– Nhật bản – Nga – Ấn độ… sao có thể, bỏ lỡ dịp này, để trèo lên đầu – lên cổ họ.
Và, hãy quên đi, giấc mơ “Trỗi dậy”, của 1 nước Trung hoa Đỏ.
Đó là lí do thứ 3, khiến Trung cộng, phải cân nhắc kĩ lưỡng, trước khi, đánh nhau với Việt nam.
d- Trong chiến tranh, quân đông, vũ khí nhiều là tốt. Nhưng tinh thần (sĩ khí) của binh lính, còn quan trọng hơn nhiều. Bởi, con người, mới là yếu tố quyết định. Sách Lục thao – thiên Kì binh có viết: 因其惊骇者所以一击十也. Nhân kì kinh hãi giả, sở dĩ nhất kích thập dã. Tạm dich: Khi quân địch kinh hãi, bên ta có thể tấn công. Cho dù, chúng có lực lượng, gấp 10 lần ta. (Quan điểm này, hết sức có giá trị và tiến bộ. Nếu, để ý rằng: Xưa nay, tư tưởng chủ đạo của Trung hoa về chiến tranh: Là biển người – Là lấy thịt đè người).
Trên Đất nước Việt nam, địa danh ải Chi Lăng, còn có 1 cái tên khác: Quỷ Môn quan. Chính những đạo quân xâm lược củaTrung hoa, đã đặt ra, cái tên này. Chỉ vừa mới chân ướt – chân ráo đến Việt nam, chúng đã sợ chết khiếp và, tự nhắc nhau: “Mình, đang đi vào cõi chết”. Mang tâm lí ấy, chúng đánh trận sao được.
Đánh nhau với đứa sợ mình, bao giờ cũng tốt. Gây sự với kẻ không sợ mình, chỉ thằng dốt mới làm. Có 1 thực tế, mà ai cũng nhìn thấy: Trung cộng, rất coi thường, Ban lãnh đạo CS Việt nam. Nhưng, chúng luôn kiêng dè, “lòng yêu nước của người dân Việt nam”. Lòng yêu nước ấy, chính là, thứ vũ khí “khủng” nhất, để đánh bại, mọi đạo quân xâm lược. Nếu, chúng dám liều lĩnh, đặt chân tới Đất nước Việt Nam.
Đó là lí do thứ 4, khiến Trung cộng, phải cân nhắc kĩ lưỡng, trước khi, đánh nhau với Việt Nam.
e- Chưa đánh, Trung cộng, có thằng đàn em, thần phục mình, vô điều kiện. Chưa đánh, Trung cộng, mượn được ngõ nhà thằng em, để Vân nam – Lưỡng Quảng, có lối ra biển. Đánh rồi, thì sao?
– Trong chiến tranh Thế giới lần thứ 2, Stalin không cho ám sát Hitler. Bởi, ông biết rất rõ : Nếu Hitler chết, những người thay thế ông ta, ngay lập tức, sẽ đình chiến với phương Tây. Tất cả, mọi nguồn lực của nước Đức (thậm chí, còn được tăng cường, từ phương Tây), sẽ dồn sang, mặt trận phía Đông. Nga xô, sẽ bị đè bẹp dúm. Stalin, thật khôn ngoan.
- Năm 979, Đinh Toàn lên ngôi, làm vua nước Đại Việt. Khi ấy, ông chỉ mới vừa… 6 tuổi. Nhà Tống, nhận định : “Đinh Toàn, còn nhỏ dại – Nước, loạn mãi chưa yên – Dân, không biết dựa vào ai làm chủ”. Vì vậy, đem quân xâm lược. Vua, trẻ con. Ăn, chưa no – Lo, chưa tới. Làm sao, qui tụ được Nhân tâm. Thế là, 1 việc chưa từng có, dưới chế độ phong kiến, đã xảy ra: Triều đình, họp Hội nghị Dân chủ. Mọi người, suy tôn Lê Hoàn, con người có đủ tài năng – có đủ uy tín, lên làm lãnh đạo. Chỉ, với hai trận lớn Bạch Đằng và Chi Lăng, Lê Hoàn đã đánh bại quân Tống.
- Nếu Trung quốc gây hấn: Kch bản trên, chắc chắn, sẽ được lặp lại. Bởi, ban lãnh đạo CS hiện nay, không có Tâm – chẳng đủ Tầm, để lãnh đạo cuộc Kháng chiến. Họ, sẽ chuồn sạch, cùng với vợ con và mớ của cải, mà họ vơ vét được.
Đánh Việt Nam, là cách nhanh nhất và tốt nhất, đẩy họ, liên minh quân sự, với Nhật bản – Hoa kì. Hai đối tác kia, chắc thích lắm. Trung quốc, yếu đi rồi, sao có thể, tranh bá với họ. Do đó, họ sẽ cung cấp thừa thãi, vật tư – vũ khí cho Việt nam. Cộng với, lời nhắn nhủ: “Chú, cứ đánh bỏ mẹ nó đi. Thiếu gì, cứ bảo các anh. Sau này, các anh chẳng có đòi đâu, mà sợ”. Thế bao vây Trung cộng, đã được hình thành.
Trên bộ, chặn lối thông thương của Trung quốc, từ Vân nam – Lưỡng Quảng ra biển. Người Trung quốc, biết rất rõ: Vân nam – Lưỡng quảng, bị chia cắt với Trung nguyên, bởi địa hình hiểm trở. Đây là, điểm yếu chí tử của 2 vùng này. Liên hệ với Thế giới bên ngoài, nhanh nhất – tốt nhất và rẻ nhất: Ấy là, qua ngả Miến Điện và Việt nam. Chính vì thế, họ phải ve vãn Miến điện. Nhưng giờ đây, cánh cửa mở sang Miến Điện, đang dần bị khép lại. Chỉ còn lại, ngả Việt Nam, với kế hoạch: “Hai hành lang – một vành đai kinh tế”. Cáo già như Trung cộng, giờ đây, cũng không thể, giấu được sự nôn nóng. Và, nó đã buộc phải, lòi đuôi ra. Gần đây nhất, nó còn “cấn” đến mức: Đề nghị, được chi tiền, cho việc xây dựng, tuyến đường sắt cao tốc Lào cai – Hà nội – Hải phòng. Ngay cả khi, tuyến đường sắt đôi này hoàn thành và chạy hết công suất: Nó, cũng chỉ, đáp ứng 1 phần, cho nhu cầu của mấy chục triệu dân Vân nam. Phần còn lại, phải trông chờ, vào tuyến đường bộ cao tốc Lao cai – Hà nội – Hải phòng. Người Trung quốc, đang ở vào thế “bắc nước – đợi gạo người”.
Biết bao nhiêu tiền của và công sức, đã được đổ ra, để lừa lọc ban lãnh đạo CS Việt nam. Kế hoạch ấy, vừa hình thành. Nay vì đánh nhau, mà tan vỡ. Trung quốc, tự bỏ đi, cái tiện lợi của mình. Để, chuốc lấy gian nan. Thật là: “đang yên – đang lành, đút đầu vào giành mà lắc lư”.
Những con diều hâu ở Bắc kinh, chúng mày:
Đã nghĩ ra cách gì, để vượt qua đèo cao – vực sâu – địa hình hiểm trở, mà cung cấp cho nhu cầu sinh hoạt và sản xuất của Vân nam – Lưỡng Quảng chưa?
Đã tìm được thị trường nào, thay thế, cho thị trường Biên mậu Việt – Trung. Để, xuất khẩu được, với số lượng nhiều, những sản phẩm không nhãn mác, phi tiêu chuẩn và, lại còn độc hại nữa. Nhưng, vẫn thu được, thặng dư Mậu dịch, lên tới hàng chục tỷ USD, mỗi năm?
Ngay cả khi, tìm ra được, những thị trường thay thế ấy. Ở Châu Phi, chẳng hạn. Đã nghĩ ra cách gì hay ho, để chở chúng đi chưa?
Đã nghĩ ra cách gì, để đối phó, với những đài Radar cảnh giới của Việt nam. Khi, chúng ngồi chỗm trệ, trên đỉnh Phan Xi Păng. Và, dõi mắt thần của nó, đến tận thủ đô Bắc kinh. Những tin tức tình báo ấy, đâu chỉ, phục vụ cho mỗi Việt nam. Trung cộng, ngu gì, mà không biết điều đó.
Cùng với nó, là những trạm tên lửa hành trình, sẽ được, đặt sát nách Trung cộng  (Được luôn cả cặp: 其势险,其节短. Kì thế hiểm, kì tiết đoản). Mà, những người, sẽ bấm nút cho nó hoạt động, không hề ngại, khi phải đánh nhau, với “Thiên triều”.
Bổ xung cho nút chặn trên đất liền, sẽ là tấm lưới thép, trên hướng biển. Với vòng cung: Hoa kỳ – Nhật bản – Hàn quốc – ĐàiLOAN – Việt nam – Philippine. Nó, sẽ làm cho, Trung cộng nghẹt thở.
Đừng dồn ép người ta, vào bước đường cùng. Khôn ngoan nhất, hãy chọn và gượng ghẹ, giữ cho Ban lãnh đạo CS Việt nam hiện nay, không đổ.
Đó là lí do thứ 5, khiến Trung cộng, phải cân nhắc kĩ lưỡng, trước khi, đánh nhau với Việt nam.
f- Tôn tử Binh pháp – thiên Hỏa công có viết : 非得不用. Phi đắc bất dụng. Không thu được lợi lộc gì, họa có điên, mới dụng binh.
- Trên đời, chỉ có kẻ ngốc, chúng mới tìm cách, cưới 1 cô gái căm ghét mình, về làm vợ. Nghiệp chướng, nó đeo đẳng ta, cả đời.
- Nga xô, sau bao nhiêu năm, dùng lưỡi lê và xe tăng, để đè đầu – cưỡi cổ dân Đông Âu. Nhưng, cuối cùng, đâu có giữ được nó. Người Trung quốc, hãy nhìn vào bài học đó. Để, quên khẩn trương, giấc mơ: Biến Việt nam, thành 1 khu tự trị của Trung hoa – Thành ngôi sao thứ 6, trên lá quốc kì của các ông. Lá cờ, mà những đứa trẻ con và, chỉ những đứa trẻ con của Đất nước chúng tôi: Chúng đã vẫy và, ôm hôn thắm thiết họ Tập. Khi, y sang thăm Việt nam, vào năm 2012.
- Người Việt nam, chỉ mất khoảng vài tuần, là tràn ngập, khắp đất nước Chùa Tháp. Họ sa lầy ở đó, hơn chục năm. Cùng với sự tốn kém, bao nhiêu nhân mạng cộng với tiền của. Cuối cùng, vẫn phải, rút quân về nước. Còn, ông Hun Sen, chẳng úp mở gì, nói luôn: “Tôi, không phải, là con rối của Việt nam”.
Rõ thật là: “nhọc lòng, mà chẳng nên công cán gì”.
- Còn Trung cộng: Sau khi chiếm được Việt nam, liệu có ăn dầm – ở rề tại đó, được mãi hay không? Hay cuối cùng, vẫn phải cuốn cờ – cắp đít về nước?
- Các ông về nước ngày nào, bọn bán nước, chúng cũng đi theo các ông, ngày ấy. Bởi, chúng sợ, bị Nhân dân, treo cổ. Chính phủ mới, sẽ do Nhân dân chọn ra. Ngộ nhỡ, họ học tập Chủ tịch Hồ Chí Minh, mà tuyên bố, 1 câu xanh rờn: “Chúng tôi, lâm thời Chính phủ của nước Việt Nam mới. Đại biểu cho toàn dân Việt Nam, tuyên bố thoát ly hẳn quan hệ với Trung quốc. Xóa bỏ hết, những hiệp ước bất bình đẳng, mà Trung quốc, đã ký với lũ tay sai bán nước ViệtNam. Xóa bỏ tất cả, mọi đặc quyền – đặc lợi (kể cả nợ) của Trung quốc trên đất nước ViệtNam”. Các ông, tính sao?
Kế đó, không những Hoàng sa – Trường sa, họ còn đòi lại, cả Thác Bản Giốc – Ải Nam quan – Bãi Tục Lâm (Vốn đã thuộc Việt nam). Đòi xét lại, ngay cả Hiệp định Phân chia Vịnh Bắc bộ?
Tất cả, phải làm lại từ đầu. Công cốc, phải không các ông.
Đó là lí do thứ 6, khiến Trung cộng, phải cân nhắc kĩ lưỡng, trước khi, đánh nhau với Việt nam.
h- Chẳng cần, phải kể thêm, cả tá lí do nữa. Tỉ như:
Địa hình của Việt nam nhỏ hẹp – sông suối – ao hồ dày đặc, chẳng tiện tí nào, cho lối đánh “biển người”. Mà, đó lại là, sở trường của Trung cộng.
Khí hậu của Việt Nam, khắc nghiệt. Dân bản xứ, nhiều khi, cũng chẳng chịu được, cái nắng thiêu da – cái rét cắt thịt. Huống chi, những chàng công tử bột, ở xứ lạnh phương Bắc.
5- Chiến tranh, giống như 1 cơn bão.
Cơn bão đến, nó quật đổ, những thân cây to xác. Nhưng, chỉ có, bộ rễ chùm. Nó giật sập, những ngôi nhà lòe loẹt. Nhưng, lại được xây dựng cẩu thả, bằng những loại vật liệu rẻ tiền. Nó xua đi, bầu không khí ô nhiễm và ngột ngạt. Nó mang lại sinh khí, cho cả Đất – Trời.
Sau bão, Trời sẽ hửng sáng. Những mầm sống mập mạp, sẽ vươn lên, trên đống hoang tàn, mà Thiên nhiên vừa phế bỏ.
Trung cộng, định xây dựng: “Chủ nghĩa Xã hội mang màu sắc Trung quốc”. Nhưng,  cái “Chủ nghĩa Xã hội mang màu sắc Trung quốc” ấy, nó cũng giống như những thân cây to xác kia. Gốc rễ của nó, bắt nguồn, từ 1 cái Học thuyết hoang đường. Đã bị thối gốc – trốc rễ, ngay tại nơi, sản sinh ra nó. Không phù hợp với thực tế, dẫu to xác, cũng chẳng ích gì. Chỉ cần, 1 trận cúm sơ sơ, là đã có thể tiêu vong. Nói chi đến, đại dịch Chiến tranh.
Chế độ CS ở Trung quốc, cũng giống như, những ngôi nhà lòe loẹt kia. Bởi, nó được xây dựng, trên nền độc tài. Không có móng vững chắc, là nền Dân chủ. Nó, được xây dựng, bằng những loại vật liệu rẻ tiền. Đó, là bọn tham nhũng – bất tài – vô nhân và thất đức.
Chế độ CS ở Việt Nam, cũng chẳng khá hơn gì.  
“Gieo gió, ắt phải gặt bão”. Chiến tranh đến, chắc chắn, cả 2 nước, sẽ phải vũ trang cho toàn dân. Có súng trong tay, Nhân dân cả 2 nước Việt – Trung, sao có thể, bỏ lỡ cơ hội: Để quét sạch, những đống rác hôi thối – lưu cữu, bấy lâu nay. Chiến tranh qua, Nhân dân Việt nam, “sẽ xây dựng lại Đất Viêt: có Xã hội, tử tế hơn – có Chính quyền, đàng hoàng hơn – có nền Kinh tế, tốt đẹp hơn”.
Dân tộc Trung hoa vĩ đại, cũng thế.
6- Biển Đông, là ngòi nổ, cho xung đột trong khu vực. Hãy tháo, cái ngòi nổ đó. Tất cả mọi vướng mắc – tranh chấp hiện nay, khởi nguồn từ các đảo và các bãi cạn. Nếu, tất cả, đều có thiện chí: Không gì, không thể làm được.
Biển Đông, tiếp giáp với bờ biển của nhiều nước trong khu vực. Do đó, lãnh hải – vùng đặc quyền kinh tế, mà mỗi nước được hưởng, theo quy chế của Luật biển Quốc tế (UNCLOS 1982), có sự chồng lấn lên nhau. Đó là chuyện, hết sức bình thường.
Diện tích chồng lấn ấy, nhiều khi, rất lớn. Sự chồng lấn ấy, nhiều khi, lớn hơn 2 nước. Xưa – Nay, Trung cộng, cứ khăng khăng, đòi đàm phán tay đôi. Việc đó, rõ ràng là vô lí. Tỉ như, Trung – Việt đi đêm, đạt được thỏa thuận với nhau. Nhưng Philippines, họ không chịu. Họ cho rằng, đó là vùng biển của họ. Trung cộng, tính sao? Không nhẽ, rũ ra tất cả, để làm lại, từ đầu?
Cho nên, muốn làm 1 lần, mà đạt được kết quả vững chắc. Không thể, thiếu vắng cơ chế, đàm phán đa phương.
7- “Việc hôm nay, chớ để ngày mai”.
Tranh chấp lãnh thổ, có nhiều cách giải quyết. Cách nào, rồi cũng phải quy về, 1 trong 3 phương án: Thượng sách, là đàm phán đa phương –Trung sách, là lôi nhau ra tòa – Hạ sách, là dùng nắm đấm, để nói chuyện, với nhau.
Dù dùng cách gì, cũng nên, làm luôn và ngay. Luận điểm: “Gác lại tranh chấp (Lãnh thổ) – Cùng nhau khai thác (Tài nguyên)”, nghe khó lọt tai lắm. Chỉ có loại người lớn, táng tận lương tâm, mới cỏ thể, điềm nhiên khai thác hết tài nguyên, để ăn ngập mồm – ngập miệng hôm nay. Đồng thời, nhường “quả tịt”, là tranh chấp lãnh thổ, cho đời con – đời cháu.
Các chính khách. Xin các ngài, hãy làm ngược lại. Hãy dành, những gì tốt nhất, cho đời con – đời cháu: Để lại cho chúng, tài nguyên. Để lại cho chúng môi trường Hòa bình – Hữu nghị và không có Chiến tranh. Đừng mang Đất đai của Tổ quốc ra, cầm cố cho ngoại bang. Rồi, ủy quyền, cho con cháu chúng ta, đòi lại. Làm như thế: Trước mắt, đắc tội với Nhân dân, với Tổ quốc. Đồng thời, di họa cho đời con – đời cháu. Lúc đó, chúng xá gì, mà không quật mả, các thế hệ đi trước lên. Để, hạch tội.
Nguyễn Tiến Dân
Tạm trú tại: 544 đường Láng – quận Đống đa – Hà nội.
Điện thoại:  0168-50-56-430
/(Ba sàm)/TTHN/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét