Bài này đăng trên TuanVietNam nhưng đã bị gỡ bỏ, nhưng một số trang mạng còn lưu lại được. Bản này lấy ở Ba Sàm.
"Đứng trước nguy cơ bị lệ thuộc vào cường quốc láng giềng, giới lãnh đạo Myanmar đã có những thay đổi kịp thời và ngoạn mục".
02/01/2013
Hồng Ngọc
Cùng thuộc về một
làn sóng dân chủ hóa trên thế giới, nhưng “Mùa xuân Ả rập” để lại những
vết thương sâu sắc chưa hứa hẹn ngày lành, thì Mùa xuân Myanmar cũng
chính là quá trình làm lành vết thương của thời kỳ độc tài.
Mùa xuân bão táp ở Ả rập
Một loạt chế độ tại Ả rập – từng ưỡn ngực với sự “đặc thù” của văn hóa
Hồi giáo mà từ chối nền dân chủ – đã đồng loạt đi đến hồi kết. Tất cả
được châm mồi với chỉ một đốm lửa ở Tunisia hai năm trước.
…Trong
Mùa xuân Ả rập, cựu Tổng thống Yemen Ali Saleh đã ra đi theo một cách
êm ả nhất có thể: ông từ chức sau 33 năm cầm quyền và sang Mỹ đổi lại
quyền miễn tố, để lại một Yemen kiệt quệ và đối mặt với các cuộc nổi dậy
và nội chiến.
Hầu hết trong số đó đều tiếp tục nhiệm kỳ của mình sau các cuộc “bầu cử”
không có ứng cử viên đối lập và chiến thắng với tỷ lệ phiếu bầu cực
cao. Nhưng sự “tín nhiệm cao” đó không che giấu được những vấn đề trầm
trọng của dân chúng và khối tài sản kếch xù của những nhà cầm quyền.
Và những cuộc nổi dậy của “Mùa xuân Ả rập” đã lột tả bản chất của sự
“tín nhiệm cao” chính là sự sợ hãi của dân chúng, chứ không phải vì đó
là chính quyền của nhân dân như các nhà độc tài vẫn tự xưng.
Nhưng sự cai trị bằng nỗi sợ hãi của dân chúng cũng tạo ra sự căm phẫn
âm ỉ, và nó sẽ bùng lên khi tích tụ đủ mạnh và có một mồi lửa ném vào.
Cái giá mà đất nước họ phải trả còn lớn hơn thế. Là sự kiệt quệ của dân
chúng do sự bòn rút của họ. Là sự hèn đụt và tính thụ động của dân chúng
do sự đe dọa của họ. Là sự khủng hoảng lòng tin và đạo đức của dân
chúng, do sự cai trị vô đạo đức và chia rẽ dân chúng của họ. Và cuộc nổi
dậy như một vết thương được làm loét thêm, do tâm lý trả thù không chỉ
nhằm vào nhà độc tài mà còn hướng cả vào những người từng tham gia hệ
thống ấy, và những người được lợi nhờ hệ thống ấy, tạo ra một xã hội bị
chia rẽ.
Mùa xuân ấm áp với Myanmar
Myanmar, giành độc lập năm 1948, bị hết thống tướng này đến thống tướng
khác cai trị sau cuộc đảo chính quân sự năm 1962. Trong ngôn ngữ của
chính trị học, đó là chế độ Qủa đầu (độc tài nhóm), một hình thức tinh
vi hơn của độc tài cá nhân.
Dù tinh vi tới đâu thì bản chất của mọi chế độ độc tài đều là cai trị
đất nước để phục vụ cho quyền lợi của những kẻ cai trị, thay vì để phụng
sự nhân dân và đất nước. Đó là nguyên nhân Myanmar từ vị thế là một đất
nước phát triển hàng đầu châu Á đầu thập kỷ 1960 đã tụt hậu và kiệt quệ
thành một nước lạc hậu nhất ở Đông Nam Á những năm qua.
Đứng trước nguy cơ bị lệ thuộc vào cường quốc láng giềng, giới lãnh đạo Myanmar đã có những thay đổi kịp thời và ngoạn mục.
Cuộc bầu cử dân sự năm 2010 tưởng như chỉ là mang tính hình thức để hợp
thức hóa sự cai trị của những tướng lĩnh cũ, mà Tổng thống được bầu vào
Mùa xuân 2011 Thein Sein nằm trong số này. Lần đầu tiên nắm quyền cao
nhất ở Myanmar, vị tướng cũ đã từ bỏ đường lối cai trị độc tài, bằng
cách chấm dứt những dự án của cường quốc láng giềng gây nguy hại cho
Myanmar, công nhận đảng đối lập và tổ chức cuộc bầu cử bổ sung tự do vào
Mùa xuân 2012, phóng thích hàng loạt tù nhân lương tâm, và cho phép tự
do báo chí.
Myanmar còn có một nhân vật vĩ đại nữa làm biểu tượng cho quá trình dân
chủ hóa: Aung San Suu Kyi, người đã để lại gia đình của mình ở nước Anh
để trở về nước vận động dân chủ năm 1988 bất chấp bị đàn áp, đe dọa, bắt
bớ, cấm tranh cử, rồi bị giam lỏng trong thời gian bầu cử năm 1990. Kết
quả: bà chiến thắng áp đảo cùng Đảng của mình (82% số phiếu) nhưng bị
từ chối chuyển giao quyền lực và tiếp tục bị giam lỏng, và bà từ chối
rời khỏi đất nước để tiếp tục cuộc đấu tranh cho dân chủ. Ngày đó đã đến
như mong mỏi của bà và nhân dân Myanmar, cho dù Đảng của bà chỉ tranh
cử ở cuộc bầu cử bổ sung 45/664 ghế.
Một người từ bỏ quyền lực độc tài để đưa đất nước đến với dân chủ, và ca
ngợi đối thủ từng bị phe mình giam giữ. Một người đã chiến thắng trong
cuộc bầu cử dân chủ nhưng chấp nhận sự cai trị của chính phe phái từng
tước đoạt quyền lực của mình, thậm chí vận động quốc tế xóa bỏ cấm vận
với chính quyền đương nhiệm, để tìm kiếm sự khởi đầu mới cho quá trình
dân chủ hóa đất nước. Qúa trình dân chủ hóa của Myanmar, nhờ vậy, đồng
thời là quá trình hòa giải dân tộc, giúp Myanmar không chỉ giữ được hòa
bình mà còn giảm nguy cơ bị chia rẽ.
Đó là lý do cả hai được xếp hàng đầu trong danh sách 100 nhà tư tưởng
của thế giới năm 2012 do Tạp chí Foreign Policy (Mỹ) lựa chọn. Riêng
Thein Sein được tờ Straits Time (Singapore) bình chọn là Nhân vật châu Á
của năm 2012. Vì từ bỏ độc tài quyền lực để trả quyền lực về cho nhân
dân luôn là lựa chọn vô cùng khó khăn của mọi chế độ độc tài trong lịch
sử.
Nhưng đó là lối thoát duy nhất cho một quốc gia muốn phát triển, và ngay
lập tức đầu tư nước ngoài đã xếp hàng vào Myanmar. Và cũng là lối thoát
duy nhất cho nhà độc tài để tránh bị xét xử hay bị giết hại khi dân
chúng nổi dậy và trả thù, như đã diễn ra với “Mùa xuân Ả rập”.
Ba ngàn năm trước, nhà tư tưởng chính trị Khương Tử Nha đã thấu hiểu
điều đó khi nhắc nhở Chu Văn Vương rằng: Thiên hạ không của riêng ai,
thiên hạ là của cả thiên hạ, chung lợi ích với thiên hạ thì được thiên
hạ, đoạt lợi ích của thiên hạ thì mất thiên hạ. Nhờ tư tưởng đó, nhà Chu
tồn tại tới tám trăm năm, và là thời kỳ phát triển rực rỡ nhất về tư
tưởng, triết học, binh pháp, kỹ thuật của Trung Quốc cổ và trung đại.
Ngày nay, không cần phải thông thái như Khương Tử Nha cũng biết điều đó.
Quá nửa quốc gia trên thế giới là những nền dân chủ, thể chế buộc chính
quyền phải chung lợi ích với thiên hạ, thay vì chờ đợi chính quyền tự
nguyện như triều đại nhà Chu. Nhờ thế, những quốc gia thịnh vượng nhất,
văn minh nhất đều là những nền dân chủ.
Nguồn: TuanVietNam
Theo: Ba Sàm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét